Khép lại tuần giao dịch, thị trường cà phê quốc tế chứng kiến một phiên giảm điểm sâu khi các yếu tố vĩ mô và vi mô đồng loạt chuyển hướng tiêu cực. Áp lực nguồn cung nội tại từ Brazil kết hợp với sự hạ nhiệt của rủi ro địa chính trị toàn cầu đã buộc giới đầu cơ phải quyết liệt hạ tỷ trọng nắm giữ.
Sàn New York chứng kiến lực bán ồ ạt đẩy giá Arabica lùi sâu trên toàn bộ đường cong kỳ hạn. Hợp đồng giao tháng 7/2026 đánh mất tới 5.60 điểm, đóng cửa ở mức 284,80 cents/lb. Các hợp đồng giao xa hơn như tháng 9 và tháng 12 cũng chịu chung số phận, lần lượt bốc hơi 3.85 và 2.75 điểm, lùi về vùng 273,50 và 266,20 cents/lb. Sàn London cũng không thoát khỏi quỹ đạo giảm khi Robusta giao tháng 5/2026 rớt 62 USD xuống mốc 3.412 USD/tấn. Lực bán lan rộng sang các kỳ hạn tháng 7, tháng 9 và tháng 11 khiến các hợp đồng này đồng loạt bốc hơi từ 58 đến 65 USD, giao dịch trong biên độ 3.158 - 3.282 USD/tấn. Sự sụt giảm đồng pha này khẳng định dòng tiền đầu cơ đang chủ động tháo chạy khỏi thị trường cà phê nhằm tái cơ cấu danh mục trước những thay đổi căn bản của chu kỳ cung cầu.
Nguyên nhân cốt lõi dẫn đến phiên xả hàng diện rộng xuất phát từ thực tế vụ thu hoạch tại Brazil đang bắt đầu tăng tốc. Kỳ vọng về lượng hàng hóa dồi dào sắp đổ bộ lên thị trường đã xóa nhòa phần bù rủi ro khan hiếm từng nâng đỡ giá trong suốt giai đoạn trước. Ở bình diện vĩ mô, việc eo biển Hormuz mở cửa trở lại đã lập tức kéo giá dầu thô lao dốc 10%. Sự hạ nhiệt của thị trường năng lượng không chỉ giải tỏa nỗi lo về chi phí vận tải toàn cầu mà còn trực tiếp kéo tụt mặt bằng giá của nhóm hàng hóa nông sản, làm suy yếu động lực nắm giữ cà phê như một tài sản phòng vệ lạm phát.
Bất chấp biến động mạnh trên các sàn kỳ hạn, thị trường giao ngay tại Brazil và Việt nam lại phản ứng khá cầm chừng. Thay vì hoảng loạn bán tháo theo đà giảm của thế giới, nông dân đang lựa chọn chiến lược giao dịch phòng thủ, hạn chế lượng hàng bán ra do mặt bằng giá hiện tại đã kém hấp dẫn hơn đáng kể. Tính thanh khoản eo hẹp này còn chịu tác động từ sự suy yếu của đồng USD trong một vài thời điểm, trực tiếp bào mòn sức cạnh tranh xuất khẩu của hàng hóa. Việc nông dân từ chối bán rẻ trong giai đoạn giao mùa đang tạo ra một độ trễ nhất định giữa giá nội địa và bảng điện tử quốc tế.
Trong các phiên tới, áp lực điều chỉnh của giá cà phê dự kiến sẽ tiếp diễn khi khối lượng hàng thực tế từ vụ mới của Brazil bắt đầu chảy mạnh vào các kênh thương mại. Sự giải tỏa các rủi ro địa chính trị và hạ nhiệt của chi phí logistics sẽ củng cố thêm xu hướng này. Tuy nhiên, tốc độ bán hàng chậm chạp của nông dân Brazil có thể đóng vai trò như một lực hãm, ngăn chặn các nhịp giảm giá quá sốc, buộc thị trường phải từ từ thiết lập lại nền giá cân bằng mới phản ánh đúng bức tranh thặng dư của nửa cuối năm.